Thứ Bảy, 30 tháng 4, 2011

Dấm chấm cho cuộc đời.

Lãng, cuộc đời phiêu du mây bạt gió ngàn, cuộc đời từng muốn 3 chìm 7 nổi với núi sông....:D Giờ đứng đây với núi cao - sộng rộng mà lòng chạnh bước. Dầu chấm cho cuộc đời, 1 bước đi lớn hay một dấu chấm đen trong con tim?


25 tuổi - k tiền k tình, k cơ hội. ước mơ thì xa vời.

Cơ hội có ko?

- Có thể có

Nghề nghiệp hiện tại có không?

- Có

Bản thân có phấn đấu không

- Có

Gia đình và bạn bè có hậu thuẫn không?

- Chắc có

Có được nhiều sự trợ giúp từ người ngoài không?

- Không

Có khả năng gì đặc biệt không ?

- Không

Người yêu hiện tại có không?

- Đã bị đòi chia tay!

Có tiền không?

- Không!


Đích đến và con đường đi cái nào quan trọng hơn ? Bạn đã bao giờ đánh mất tất cả và tìm lại nơi mình đánh mất chưa ? đánh mất ở đâu thì tìm lại ở đó. Tôi đã tìm lại trên giảng đường của trường ĐH.Nơi tôi đã từ bỏ 6 năm về trc.

Bạn đã bao giờ là một con người rất tệ chưa ? 1 người nói dối như cuội,đủ thói hư tật xấu... 1 người vs những phẩm chất cũng xấu xa đấy :D. xém tí vào bóc lịch rồi :))) bây h tôi khác!, tôi phấn đấu hết lòng hết sức để vào Đảng, để là người cầm quyền có trách nhiệm. Vậy là bản thân đã đi 1 chặng đường khá xa và có kết quả.

25t trong tay vẫn chưa gây dựng được sự nghiệp của bản thân mình, trong khi đó rất nhiều người = tuổi tôi đã đơm hoa kết trái với thành tựu của mình. Phải nói đến hàng ngàn người kém tuổi tôi đã là những người thành đạt có địa vị trong xã hội. Vậy ? Tôi không có cơ hội hay tôi không đủ khả năng để làm được những điều đó ? Tôi cần làm gì cho hôm nay, cho lúc này và chọn con đường đi ntn ?


Nhẹ lòng, ngày hôm nay là 1 ngày đáng nhớ, 1 năm trc' đây là ngày ông ngoại tôi mất. còn năm nay, nó là một nỗi buồn X2. Suy tư trong lòng thật nhiều băn khoăn cuộc đời. cảm thấy 1 chút lạnh, 1 chút hoang mang, 1 chút lo sợ. Ko phải cảm thấy nản lòng bỏ cuộc. thấy mình buồn, buồn nhiều hơn. muốn làm nhiều hơn. muốn chạy, chạy như ngày xưa. Khi chạy tôi luôn cố bám sát người dẫn đầu, đến vòng cuối mới bắt đầu bứt phá...còn cuộc đời tôi cũng luôn bám, và rồi, càng bám càng xa.... có lẽ cuộc đời người không như đường chạy.... vì con người ta chạy vòng :D còn tôi chỉa quen chạy đường thẳng :))) phải thế k nhỉ :D...


Tôi muốn viết, muốn ghi chép lại những câu chuyện mình muốn nói về cuộc đời = sự cảm nhận từ đôi mắt, đôi tay và đôi tai nhỏ bé. Đã muốn nhiều và rất nhiều nhưng chưa bao giờ làm... Đi giữa phố phường thôi luôn muốn viết, ngồi nhìn và cảm nhận tôi luôn muốn viết ... Viết hôm nay để mỗi lần onl sẽ thấy, để nhắc mình nhớ. Mình hãy viết cho cuộc đời, cho mình mỗi sớm mai thức dậy có một niềm vui, không gục ngã như đã từng. Viết cho tất cả mọi ng hiểu tôi hơn. Tôi bây giờ đơn giản và chân thành. tôi muốn sự công bằng cho xã hội. muốn niềm vui cho những con người nghèo khổ. muốn hạnh phúc trên những ánh mắt trẻ thơ..


Bạn đã bao giờ nhìn vào ánh mắt của trẻ thơ chưa ? nhìn và nghĩ ý... Nó thật trong veo, bạn biết vì sao không ? vì cuộc đời nó chưa hề đi qua nỗi buồn, k ai lừa gạt nó cả, chỉ là nịnh cho ngọt em ăn cho mau lớn.... hãy luôn là như vậy.. Bạn có bao h lang thang trên đường một mình không? đã từng bỏ nhà đi chưa :D, tôi đã đôi lần thử rồi., lạnh lắm. k có chỗ ngủ, muỗi thì ko cần bàn cãi... đến bây h khi cuộc đời tôi dừng lại. Dừng lại trên vết xe đổ của tuổi trẻ nông nổi. Nhìn vào cuộc đời của những người cùng khổ. họ là cha, là mẹ, là 1 người của thế giới này. Nhiều người khổ lắm. cho tôi thêm niềm tin vào điều kì diệu...tôi sẽ sống, sẽ phấn đấu vì tất cả,.. Có bao giờ bạn dừng xe để nhìn 1 cụ già gánh quang tà phớ mà cụt 1 tay chưa ?Có bao giờ thấy 1 người vợ kéo lê người chồng cụt cả 2 chân đi lang thang xin đồ chưa ? Đã bao giờ bạn nghĩ mình có 1 ngày đi đánh giầy, 1 ngày đi bơm xe, hay thậm chí 1 ngày thiếu miếng cơm manh áo không ? Cuộc đời mà, trăm mảnh đời ghép lại, số phận mà, giàu ta kệ ta, nghèo khổ là cái phận an bài. Điều đó có làm bạn rung động như tôi không ? hãy nói tôi biết để tôi có thêm nghị lực cho cuộc sống, để tôi không còn chùn bước với vấn ngã cuộc đời của mình nữa. Bây giờ đang là quá muộn, ban đầu khi viết bài viết này tôi cảm thấy chán lắm, vì ngày hôm nay tôi thấy mình mất đi nhiều thứ quan trọng, đến giờ khi nghĩ về cs và cv mình sẽ cần làm. 1 chút 1 chút niềm tin lại hiện lên. mong rằng bạn, 1 ai đó đọc bài viết này, hiểu tâm trạng của tôi. cùng suy nghĩ, cùng hành động = 1 phần rất bé mà bạn có thể.


Tôi 25 - 5 năm nữa sẽ phải và chắc chắn thành 1 doanh nghiệp tốt. Tôi sẽ nhớ về ngày hôm nay nhiều. vì nếu thất bại có nghĩa là con đường tôi chọn đã sai, sự thực tôi sẽ làm nó hằng ngày. Tôi sẽ sống có ích cho xã hội... Tôi còn nhớ 1 ng bạn, (xin phép được là 1 người bạn của anh) anh bán hàng ngay cổng đền ngọc sơn...lối vào cầu thê húc ý... 2 mắt anh bị mù, tay chân bị di chứng có lẽ là chất độc da cam hoặc 1 biến thể nào đó, Anh vẫn ngồi đó mỗi lần tôi có dịp đi qua, đi qua Hồ gươm tôi cố ghé qua mua cho anh 1 thứ gì đó, vì anh đã thực sự là một người đàn ông chân chính. anh kiếm tiền chứ ko xin tiền, anh đại diện cho đa phần số phận hắt hiu, khổ hạnh đời này. giá có một điều ước, 1 điều thôi Tôi mong cuộc sống luôn công bằng, khi một ai mắt đi điều gì đó, họ sẽ được nhận điều gì đó lại tương đương...Cuộc sống mà, luôn phải có sự mất mát..mong cho sự mất mát sẽ dảm dần và những cánh tay vươn ra giúp cuộc đời sẽ nhiều hơn. Tôi 25, cuộc đời sẽ làm vây.Mỉm cười trong cuộc đời, và tôi sẽ bắt đầu lại. Người thầy đã dậy:" Cuộc sống luôn sống chung với lũ" là một con người nếu muốn sống vui, sống có ích, phải tập lướt ván trên nó, cưỡi trên nó để biến điều bất hạnh thành niềm vui nhỏ bé" Thầy nói tôi" Cứ làm đi" Tôi sẽ làm...



@ cám ơn E, a đã rất buồn và a đã nghĩ rất nhiều, a đã nghĩ về điều cuộc đời anh cần, mong e luôn cùng anh đi trên con đường này. Chúc phúc cho em.

Cám ơn và tạm biệt tuổi 25!


Thư gửi em

1. Trong cuộc đời, anh có 2 ng yêu đến giờ. 1 ng 5 năm và đến h có 1 ng 5 tháng. E thực sự là niềm tự hào của anh, vì bản thân anh rất yêu em vì em tốt với mọi ng. Với bạn bè, e cũng là ng yêu a giới thiệu rộng rãi (nghe như maket tinh ý nhở) nhưng thực sự a rất vui, hạnh phúc và hãnh diện bên em. anh cám ơn em thời gian qua rất nhiều, vui có, buồn có, hp có...anh thấy thương em nhiều, vì em đã yêu phải 1 ng như anh, anh ko chăm sóc và quan tâm ng yêu mình nhiều được. anh xin lỗi. anh nhớ em lắm, nụ cười hạnh phúc. tiếng hì hì và hơn hết, a cảm nhận được trái tim nóng của em với anh. Cám ơn em, tình yêu của anh.

2. Bản thân anh thực sự chưa giúp được gì cho em. với định hướng và ước mơ sau này (có lần em hứa sẽ cùng thực hiện với anh, anh sẽ cố gắng thực hiện nó, thực sự a muốn làm điều đó. anh mong em dù không yêu, dù ntn đi nữa, hãy luôn đồng hành với anh, để anh thêm niềm tin và nghị lực thực hiện ước mơ đó. anh còn hứa với em nhiều quá, hì. anh rất muốn dậy em học ý. về đồ họa. nếu em không chê, cho thầy giáo này xin phép được dậy em 2 môn, vào time tới. anh hứa sẽ dậy nghiên túc, coi như đó là tâm nguyện của anh cũng là món quà a tặng nó đi bên e suốt sự nghiệp mt của mình.

3. Nếu em còn, và đã từng yêu anh. xin em cho anh xin lại những bức ảnh đi chơi (file gốc) a muốn có nó .... Là 1 người con trai, thực sự khi yêu em a rất cố gắng rồi. anh thay đồi và hiền hòa với em nhiều hơn, a làm công việc và luôn quan tâm với em. đôi lúc anh ko thể hiện ra, anh chỉ mong em, sau này hay bất cứ khi nào em yêu ai. hãy lắng nghe và đặt mình vào bản thân ng khác (suy nghĩ a thôi).

4. Anh yêu em, anh không muốn chia tay. Anh tôn trọng quyết định của em, không có nghĩa là anh sẽ chấp nhận điều đó. :
"E (30/04/2011 11:31:22 CH): anh ko đồng ý
E (30/04/2011 11:31:29 CH): em cũng ko lấy làm ngại đâu
E (30/04/2011 11:31:33 CH): vì trong tình yêu
E (30/04/2011 11:31:38 CH): chỉ cần từ 1 phía
E (30/04/2011 11:31:40 CH): là đc r"
Vậy 1 phía là anh!


5. Thực sự a chưa bao giờ vứt bỏ đồ đạc của anh hay của bạn bè cả. Mỗi món đồ với anh là 1 kỉ niệm, e gặp bạn bè anh, bạn cũ hay bạn đh e đều có thể biết. a là 1 ng rất trân trọng kỉ niệm. Đồ dùng a sử dụng đều có tuổi ý :D Em để ý anh 1 chút là biết mà. chiếc bút, chiếc thước kẻ, 1 con gấu nhỏ, từ cấp 1 a vẫn còn giữ đó!... quả thực a cũng thật ngốc khi nói dối e là nó đã mất rồi. và e cũng ngốc thật đấy. sao ng ta lại cho cắt tiết 2 lần chứ :D có danh sách cả mà. a đã cầm nó về, lững thững đi bộ với cái bảng, cái ô, điều đó có thể làm em vui ko ? vậy em k nên oán trách "nó" đâu. Vì thực sự, nó vẫn là 1 phần của anh. anh chỉ định nói em biết giá trị của nó, với anh. muốn e 1 lời xin lỗi. nhưng cũng khó vì thực sự những điều anh nói với em dường như vô nghĩa. em ko cho anh giải thích. Mong em hãy giữ nó, trân trọng nó như em đã từng 1 lần trân trọng. Xin lỗi em vì tất cả. Anh yêu em.